KTS Seven Holl và những bản vẽ màu nước.

Kiến trúc sư Steven Holl
Kiến trúc sư Steven Holl

Lời tác giả: Khi chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho vấn đề “quy trình sáng tạo”, hiển nhiên rằng chúng tôi muốn sử dụng cơ hội có được để trở lại với Steven Holl, người mà những tác phẩm màu nước nổi bật đã được chúng tôi tôn vinh trước đây và đương nhiên vẫn còn giữ vị trí trung tâm trong quá trình sáng tạo của ông. Holl đã xuất bản hai cuốn sách về màu nước “Viết trong nước” (NXB Lars Müller, 2002) và Tỉ lệ (NXB Lars Müller, 2012), thích thú nói về vai trò của bản vẽ màu nước đối với ông. Trên thực tế, sự kết nối giữa bản vẽ ban đầu và việc công trình hòan thiện thường khá mạnh mẽ. Người nhận giải thưởng vàng AIA năm 2012 cho kiến trúc sư là một đối tượng phỏng vấn hoàn toàn thỏai mái (nó cho bạn cảm thấy như thể đang dùng đồ uống với ông tại một quán bar thay vì tiến hành một cuộc phỏng phấn chính thức). Cuộc trò chuyện của chúng tôi hình thành cơ sở cho bài viết trên tạp chí gần đây. Sau đây là một phiên bản được chỉnh sửa :

Martin C. Pedersen : Bản vẽ màu nước của ông rất nổi tiếng. Đó có luôn phải là việc đầu tiên làm với một đồ án ?

Steven Holl : Đúng. Và tôi có hàng ngàn bản vẽ. Cậu biết có bao nhiêu bản màu nước không?

Martin C. Pedersen : Tôi không rõ

Steven Holl : Hơn 10.000 bản. Tôi để những cái hộp trên bàn của tôi. Chúng xuất hiện từ những năm 1977.

Martin C. Pedersen : Điều này bắt đầu như thế nào ?

Steven Holl : Tôi luôn luôn vẽ tay. Bản vẽ là trung tâm của kiến trúc. Lúc trước, tôi đã thường sử dụng bút chì để vẽ. Khoảng năm 1979 tôi chuyển sang các bản vẽ màu nước khổ 5×7 inchs (khỏang 12,7×17,78cm). Tôi quyết định cố định ở khổ đó để tôi luôn luôn có thể có sẵn bản phác thảo của mình.

Martin C. Pedersen : Ông có vẽ ra khi đang đi du lịch?

Steven Holl : Có chứ. Hàng ngày. Tôi đã vẽ 3 bản sáng nay khoảng từ sáu giờ đến chin giờ. Tôi làm ba thứ khác nhau . Tôi đang làm một dự án lớn ở Đồng quan, Trung Quốc. Và ngày hôm qua chúng tôi đã thay đổi toàn bộ ý tưởng. Và cậu biết gì không? Một bản màu nước khổ 5×7 inch sẽ nắm giữ 5,5 triệu feet vuông .

Martin C. Pedersen : Ông làm điều đó vào mỗi buổi sáng và nó gần giống như ông đang trong cối xay. Ông đang sản xuất ra các ý tưởng.

Steven Holl : Không, không, không, nó giống như thư giãn. Lý do nó tốt hơn vào buổi sáng là đầu óc của bạn là minh mẫn hơn. Kiến trúc phụ thuộc vào trực giác. Cậu có thể có một ngàn vấn đề trong não của cậu. Cậu đặt tất cả những điều đó trong đầu của mình, rồi lăn ra ngủ, thức dậy vào buổi sáng, và bắt đầu vẽ. Cậu không đọc bất cứ điều gì. Cậu có được tất cả trong tâm trí của cậu. Và sau đó tâm trí và tay của cậu tạo ra một dấu hiệu trực quan (intuitive mark) trên trang giấy. Đó là khởi nguồn của một ý tưởng, cho một dự án lớn.

Martin C. Pedersen: Điều này nhắc nhở tôi nhớ về Ernest Hemingway. Ông ta sẽ tiến đến một mức mà ông ta biết những gì sẽ xảy ra tiếp theo, sau đó dừng lại, và đi ngủ ngay tại đó. Graham Greene cũng làm một điều gì đó tương tự.

Steven Holl : Vào buổi sáng, cậu gần với trạng thái mơ màng hơn. Nếu không ai làm phiền cậu, cậu có thể đi thẳng đến bàn vẽ. Tất nhiên là tôi đi tắm, nhưng tôi không ăn sáng. Tôi không làm bất cứ điều gì khác. Tôi không bao giờ buồn nhìn vào tờ báo nào vào buổi sáng. Đó thực sự là điều tồi tệ nhất cậu có thể làm với bộ não của cậu. Tôi xem tin tức vào ban đêm. Tôi không có bất kỳ cuộc điện thoại vào buổi sáng. Và tôi không có bất kỳ bữa sáng cho công việc nào (power breakfast). Không bao giờ làm điều đó. Khi tôi lần đầu tiên đến New York vào năm 1977, một người bạn cho biết: “Này Steven, bàn công việc trong bữa sáng là một truyền thống New York. Cậu phải đi gặp những người mà sẽ trở thành khách hàng mình”. Tôi chưa bao giờ nghe theo lời khuyên của ông ấy.

Cơ thể và trí óc
Cơ thể và trí óc

Martin C. Pedersen : Ông vẽ ra để giải quyết vấn đề, hay vẽ để khám phá những ý tưởng ?

Steven Holl : Tất cả những điều đó. Vui chơi là tâm điểm, Le Corbusier nói, khi bạn đang thực hiện thiết kế, bạn cần phải thỏai mái. Đó là trung tâm của trực giác. Trí tưởng tượng cần phải được tự do. Nó không thể bị trói buộc chặt chẽ bởi tất cả những thứ có kế họach. Bạn cần phải được tự do thể hiện.

Martin C. Pedersen : Vẽ tay là trung tâm trong quá trình sáng tạo của ông. Ông có lo lắng rằng điều đó sẽ biến mất?

Steven Holl : Tôi không quan tâm những thứ mà người khác quan tâm. Chúng tôi vừa giành thắng lợi cho việc mở rộng của Trung tâm Kennedy. Chúng tôi đánh bại Diller Scafidio, Richard Meier, Rafael Vinoly. Lúc đầu, có một trăm công ty trên danh sách và sau đó giảm xuống đến bốn. Chúng tôi đã thắng. Và cậu biết gì không ? Tất cả các bản vẽ ý tưởng đã được thực hiện bằng màu nước khổ 5×7. Vì vậy, nếu tất cả mọi người từ bỏ vẽ, điều đó là tốt với tôi thôi.

Martin C. Pedersen : Ông có khuyến khích các kiến ​​trúc sư trẻ vẽ?

Steven Holl : Tất nhiên, tất nhiên . Sinh viên của tôi sẽ hiểu phải làm gì. Trong thời đại kỹ thuật số, chúng ta đang mất đi mọi thứ. Nó giống như thời trung cổ. Người La Mã biết bê tông. Họ xây dựng đấu trường Coliseum. Nhưng chúng ta đã mất nó trong một ngàn năm. Chúng ta đang ở thời Trung Cổ , và chúng ta đang mất đi mọi thứ.

Martin C. Pedersen : Đến khi nào thì những bản vẽ màu nước đó nhảy sang một giai đọan khác ?

Steven Holl :  Ngay lập tức, tôi vừa gửi chúng bằng iPhone từ một sân bay ở Hàn quốc.

Martin C. Pedersen : Ông chụp một bức ảnh ?

Steven Holl : Đương nhiên. Khi chúng ta có công nghệ kỹ thuật số, ta có thể tăng tốc quá trình này. Đó là vũ khí bí mật của tôi. Chúng tôi tham dự cuộc thi cho một phần mở rộng của Bảo tàng Victoria và Albert, và tôi đã phải đến Trung Quốc. Tôi cũng đã có một bài thuyết trình tại Hàn Quốc. Cuộc thi tới hạn, phải không? Và tôi không thích phác thảo của chúng tôi. Tôi thức dậy vào một buổi sáng, tại Bắc Kinh , và vẽ một phác thảo mới – hòan tòan khác, trên khổ bản vẽ 5×7. Tôi đang trên đường đến Hàn Quốc và đặt bản vẽ trên bàn, dưới ánh sáng, và tôi chụp được những bức ảnh bằng iPhone, và gửi bản vẽ đến New York. Khi tôi về đến nhà, có một mô hình. Vì vậy, họ chuyển trực tiếp từ bản vẽ màu nước của tôi đến một bản vẽ máy tính 3D. Bản vẽ được gửi vào máy in 3D của chúng tôi và trong một khỏang thời gian, cứ cho là, mười hai giờ, trong lúc mà tôi đang bay, tôi có thể có một mô hình chờ đợi khi tôi đến văn phòng.

Martin C. Pedersen : Ông có vẽ chi tiết không ?

Steven Holl : Tôi vẽ ra mọi chi tiết, đương nhiên. Tay nắm cửa, thiết bị chiếu sáng, tất cả mọi thứ.

Phác thảo Trung tâm thể thao đại học Columbia
Phác thảo Trung tâm thể thao đại học Columbia

Martin C. Pedersen : Thế là tất cả mọi thứ đều được phác thảo ?

Steven Holl : Tất cả mọi thứ mà tôi đang thiết kế. Cậu có thể làm được điều gì khác ? Người ta thường tự hỏi làm thế nào mà tôi có thể vẽ được rất nhiều chi tiết. Tôi không vẽ các bản vẽ chi tiết. Tôi chỉ cần làm một bản phác ra ý tưởng. Cậu nhìn vào các dự án của chúng tôi mà xem. Đi và ngắm Trung tâm thể thao tại Đại học Columbia. Khi cậu đi lên đó và xem các chi tiết, như những lan can thẳng đặc biệt này đón nhận những tia sáng mặt trời theo những cách khác nhau, tôi đã vẽ điều này trong bản vẽ màu nước.

Martin C. Pedersen : Ông đã vẽ bao nhiêu bản vẽ cho dự án này?

Steven Holl : Cái dự án đó mất một thời gian, bởi gì chúng tôi có một vài sơ đồ khác nhau ý đồ mà tôi đã phải tiếp tục sửa đổi.

Martin C. Pedersen : Tôi đoán rằng ông đã thực hiện một số bản vẽ ý tưởng nhưng sau đó một khi ông lựa chọn trên một ý tưởng cuối cùng, ông đã làm một số bản vẽ chi tiết cho toàn bộ công trình.

Steven Holl : Đương nhiên, đương nhiên. Có thể là năm mươi .

Martin C. Pedersen : Vì vậy, với các dự án lớn hơn, có thể có đến hàng trăm bản vẽ ?

Steven Holl : Đúng. Cậu biết đấy, tôi cá cược rằng nó không phải 50 bản vẽ cho dự án Columbia. Tôi cho rằng nó nhiều cỡ khỏang 35 bản. Tôi nghĩ Linked Hybrid (dự án tổ hợp Linked Hybrid ở Bắc kinh, Trung quốc – ND) có thể là 100 bản vẽ. Không phải là tôi luôn vẽ ở khổ 5×7 đâu.

Martin C. Pedersen : Vì vậy, nếu dự án được lớn hơn, khổ của bản vẽ màu nước sẽ lớn hơn một chút ?

Steven Holl : Đúng. Hôm nay tôi đã làm việc với dự án Đông Quan. Tôi vẽ lại các ý tưởng về khổ 5×7. Ý tưởng cơ bản là một tập hợp mới của các công trình mà sẽ hòa lẫn kiến trúc và cảnh quan. Sau đó, tôi đã vẽ tất cả mặt bằng trên một khổ lớn hơn, ở tỉ lệ 1/1000. Nhưng đó cũng là một bản vẽ màu nước, khổ 18×24 inch (45,72×60,96 cm). Tôi sử dụng giấy vẽ màu nước của Fabriano. Tôi cũng sử dụng kỹ thuật tương tự, chì than, màu keo. Nhưng khi cậu đang thực hiện một dự án lớn, với có sáu thể loại công trình khác nhau và tất cả các phần công năng khác biệt linh tinh, cậu cần màu sắc để cho cậu biết nơi đâu là dân cư, nơi đâu là cảnh quan .

Martin C. Pedersen : Có ai trong văn phòng của ông chịu trách nhiệm về bản vẽ của ông và chuyển vào dạng kỹ thuật số?

Steven Holl: Có sáu người làm việc trong nhóm này. Đó là một dự án rất lớn. Họ scan nó và sau đó gửi email cho tất cả mọi người. Quá trình hiện nay là cực nhanh, vì kỹ thuật số mà mọi thứ được liên kết.

Martin C. Pedersen : Làm thế nào để ôngphân tích ý tưởng khi nó rời khỏi bản vẽ ?

Steven Holl : Có mô hình được dựng lên, và chúng tôi xem xét nó.

Martin C. Pedersen : Thế còn những bản vẽ khác ?

Steven Holl : Tất cả đều là những bản vẽ số. Chúng tôi bắt đầu sử dụng máy tính trong năm 1992. Chúng tôi đã có một máy vi tính. Nếu cậu nhìn vào các bản vẽ cho Bảo tàng Kiasma ở Helsinki ở thời điểm đó, những bản vẽ cuối cùng là một sự kết hợp của màu nước và bản vẽ máy tính. Trong vụ này, chúng tôi scan bản vẽ màu nước vào phần trình bày, và chúng đã được in trên cùng các pano với các bản vẽ máy tính. Tòa nhà này rất tinh vi trong không gian ba chiều. Nó có một đường cong xoắn gấp đôi, biến dạng, nắm giữ toàn bộ mọi thứ. Tôi không nghĩ rằng chúng tôi có thể làm được điều đó mà không sử dụng kỹ thuật số.

Martin C. Pedersen : Cái máy tính đó hẳn phải có được kích thước bằng một căn phòng.

Steven Holl : Nó không lớn đến mức độ vậy. Nhưng vẫn là một thứ thô kệch. Và chúng tôi chỉ có đúng một cái. Chúng tôi đã phải làm việc với nó 24/7. Mọi người sẽ làm việc luân phiên, người vào kẻ ra. Tôi có ba người trong văn phòng của tôi vào năm 1993.

Martin C. Pedersen : Ông có bao nhiêu người bây giờ?

Steven Holl : Hơn bốn mươi một chút. Tôi sẽ không để có hơn 44 người. Tôi làm điều đó như giải pháp cho năm mới. Bởi vì đã có lần tôi đã có đến  sáu mươi bốn người, và vấn đề quản lý thực sự khó chịu. Tôi là một kiến trúc sư theo xưởng. Kiến trúc là một nghệ thuật. Đối với tôi đó không phải là một hoạt động của một công ty . Tôi không thích kiến trúc công ty.

Martin C. Pedersen : Các bản vẽ hẳn phải có một kiểu gì đó để giữ được cái cảm giác xưởng thiết kế ?

Steven Holl : Tất nhiên, tất nhiên, bởi vì tôi làm thiết kế. Tôi không nói rằng tôi làm điều đó một mình. Tất cả mọi người đều chỉ trích tôi. Cộng sự của tôi là một thiên tài. Cậu ấy biết làm thế nào một dự án họat động. Chris McVoy là then chốt trong quá trình này. Như rất nhiều người khác, Filipe Taboada là một thiên tài, Garrick Ambrose là một thiên tài . Tôi có tòan là những thiên tài ở đây. Và tôi sẽ cho cậu biết làm thế nào tôi đã làm được điều đó. Tôi giảng dạy tại đại học Columbia. Cực kì khó để trở thành sinh viên Columbia, phải không? Tôi sẽ lên đến lớp học của tôi ngày hôm nay. Tôi có 12 sinh viên. Họ không có được một thời gian dễ chịu, trước hết, khi nhập học kiến ​​trúc. Và sau đó, họ không có được khỏanh khắc dễ dàng khi đến studio của tôi. Họ phải chơi xổ số để được nhận vào. Vì vậy, tôi xem xét 12 sinh viên ngay từ bây giờ. Tôi có tên của họ. Và tôi sẽ thuê người giỏi nhất để vào làm cho văn phòng của tôi tháng năm, khi học kỳ kết thúc. Tôi làm điều đó hàng năm.

—————————

  • Tác giả: Martin C. Pedersen
  • Tạp chí Metropolis
  • Bản gốc và ảnh tại đây
  • Chuyển ngữ; Bộ môn Lý thuyết và lịch sử kiến trúc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: