Le Corbusier được chủ tịch Hiệp hội Chủ thợ dệt ủy quyền để thiết kế trụ sở chính của tổ chức này tại Ahmedabad, một thành phố lịch sử trong hoạt động trong thương mại dệt may của Ấn Độ. Công trình là một bản tuyên ngôn đại diện cho quan điểm của Le Corbusier về một nền kiến trúc Ấn Độ hiện đại. Xây dựng vào năm 1954, tòa nhà Hiệp hội thợ dệt được coi công trình đầu tiên trong số bốn công trình (của Le Corbusier) được hoàn thành tại tại Ahmedabad.
Vào năm 1977, là một phần của một kế hoạch mở rộng thành phố, Thủ hiến bang Baden – Württemberg, Hans Filbinger, đã tổ chức một cuộc thi quốc tế cho thiết kế Nhà triển lãm mới của bang (Neue Staatsgalerie), công trình sẽ đem lại sức sống và phục hồi các ảnh hưởng văn hóa ở Stuttgart, Đức. Cuộc thi đặt ra các yêu cầu về thực hiện sự liên kết đến Công trình nhà trưng bày cũ được xây dựng vào năm 1843, cũng như đi xuyên qua một sườn dốc ấn tượng của địa hình. Đến năm 1979, ban giám khảo đã nhất trí chọn phương án của James Stirling ở hãng thiết kế Michael Wilford & Associates ở London.
“Triển lãm của KTS Santiago Calatrava : Sự biến hoá của không gian” đã khai mạc vào ngày thứ 4 tháng 12 năm 2013 trong không gian hoành tráng của công trình Braccio di Carlo Magno. Triển lãm sẽ mở cửa đến ngày 20 tháng 2 năm 2014. Triển lãm này được tài trợ bởi Viện Bảo tàng Vatican và Hội đồng về Văn hóa của Giáo hoàng, do giám tuyển Micol Forti (người phụ trách của bộ sưu tập nghệ thuật đương đại của Viện Bảo tàng Vatican), đã trình bày một bộ sưu tập khoảng 140 tác phẩm nghệ thuật tới công chúng, cho thấy các tác phẩm nghệ thuật phức tạp và đa dạng của kiến trúc sư, kỹ sư nổi tiếng người Tây Ban Nha này.
Trong vòng 12 tháng vừa qua đã chứng kiến một sự đa dạng của các dự án tạm thời được thực hiện tại một loạt các địa điểm độc đáo, tất cả đều nhằm khám phá làm sao một cấu trúc có thể đáp ứng một mục đích quan trọng, dù chỉ là tạm thời. Bản chất của các đề bài này thực sự là vô cùng khó khăn cho các kiến trúc sư, chỉ với nguồn ngân sách thấp và khoảng thời gian ngắn. Tuy nhiên, đó cũng là một yếu tố của tự do, cho phép sáng tạo và chi tiết ở một mức độ cao hơn – cả hai điều vốn đều có thể không hiện thực với các dự án có quy mô lớn hơn. Thông thường được hình thành như những công trình công cộng, các thiết kế này cũng phải phù hợp công năng ở tỉ lệ con người, trong nhiều trường hợp phải có sự tương tác với người sử dụng. Những công trình được chú ý nhiều nhất, được tập hợp dưới đây, hàm chức sự đa dạng của của các vật liệu và kích thước khác nhau, thực sự là thử thách giới hạn của sáng tác kiên trúc và kỹ thuật.
Kevin Roche và John Dinkeloo thành lập hãng riêng của họ vào năm 1966, sau khi dẫn đầu công ty của Eero Saarinen trong nhiều năm. Trụ sở của Quỹ Ford được coi là thành công lớn đầu tiên của bộ đôi này, một sự kết hợp của những ý tưởng độc đáo của Roche và các giải pháp kết cấu sáng tạo của Dinkeloo. Họ đã giới thiệu một loại hình văn phòng, trong đó sự tương tác giữa nhân viên vượt ra khỏi các phòng, các tầng nhà, thậm chí vươn tới không gian công cộng.
Sau khi bị tàn phá trong một vụ cháy năm 1981 làm tê liệt khuôn viên thiết kế Vitra ở Weil am Rhein, Đức, viện bảo tàng Vitra bắt đầu nhiệm vụ mở rộng để tái thiết lại khuôn viên trường cũng như họach định lại lại tổng mặt bằng, do KTS Nicholas Grimshaw thiết kế. Gần một thập kỷ sau trận hỏa họan tàn phá vào năm 1981, Viện bảo tàng đã tìm kiếm một kiến trúc sư để xây dựng một trạm cứu hỏa cho khuôn viên Vitra để ngăn chặn sự cố tương tự diễn ra trong tương lai và KTS Zaha Hadid đã được chọn. Hòan thành vào năm 1993, trạm cứu hỏa Vitra là dự án được thực hiện đầu tiên của Hadid của sự nghiệp của mình, mà sau này đã thúc đẩy tên tuổi và phong cách của bà đến với người hâm mộ quốc tế.
Hoàn thành năm 1997, Giảng đường Educatorium của đại học Utrecht, Hà lan là dự án trường đại học đầu tiên của Oma và Rem Koolhaas. Là một phần của quy hoạch tổng mặt bằng cho khuôn viên De Uithof của đại học Utrecht nhằm tạo ra một phiên bản phương tây của trường, giảng đường Educatorium được thiết kế để trở thành trung tâm mới của khu khuôn viên đại học, không chỉ mang ở vị trí địa lý mà còn mang ở tính chất xã hội.
Bằng việc phát triển các giải pháp khí hậu cho những khu vực và các yêu cầu công năng khác nhau, kiến trúc sư Ấn Độ Charles Correa đã thiết kế khu căn hộ Kanchanjunga. Nằm ở Mumbai , thành phố có dân số và sự đa dạng tương đương với thành phố New York của Mỹ, khu căn hộ hạng sang số 32 đang nằm ở phía nam – tây của trung tâm thành phố trong một khung cảnh ngoại ô cao cấp, với các đặc tính của tầng lớp trên của xã hội bên trong cộng đồng dân cư.
Khu căn hộ Kanchanjunga căn hộ là một phản ứng trực tiếp với văn hóa hiện nay, sự leo thang của đô thị hóa, và các điều kiện khí hậu của khu vực. Công trình thể hiện sự tôn trọng với kiến trúc bản địa đã tồn tại ở đây trước khi có sự phát triển.
Căn nhà của Kiến trúc sư Melnikov là một công trình nhà ở kinh điển thể hiện sự tiên phong của những người cấp tiến Nga thập niên 1920. Nằm trên một khu đất mở trên đường Krivoarbatsky mà sau này là quận thời thượng Arbat, Moscow, với thẩm mỹ kiến trúc đã khác biệt một cách ngoạn mục so với các công trình nhà ở thời Soviet
Giảng dạy tại trường Nghệ thuật hội họa, điêu khắc và kiến trúc Moscow, khuynh hướng biểu hiện trong thiết kế là tác nhân cho sự công nhận với sự nghiệp kiến trúc ngắn ngủi của ông. Phần lớn các tác phẩm của ông được xây dựng ở giai đoạn 1923 và 1933, trong số đó ngôi nhà riêng của ông có lẽ là tác phẩm tốt nhất và sáng tạo nhất của ông. Melnikov là một trong số ít nhữn người có khả năng vẫn sở hữu được mảnh đất của riêng mình sau sự sụp đổ của chính sách kinh tế mới của Lê nin. Thậm chí còn ngoạn mục hơn là sự chấp thuận cho thiết kế của các nhà quy hoạch của thành phố, khi mà nó hoàn toàn khác biệt trong giai đoạn mà sự đồng nhất là một thực tế hiển nhiên. Ý tưởng chung được xuất hiện từ các bản vẽ sơ phác của câu lạc bộ công nhân Zuev. Nó bao gồm hai hình trụ lồng vào nhau với 3 tầng, đủ không gian cho toàn bộ gia đình, xưởng vẽ và xưởng kiến trúc của ông.
Dự án bố tòa tháp trong một tại Shenzen, Trung quốc
Cộng tác viên của Viện Bảo tàng xây dựng quốc gia và tạp chí Metropolis Andrew Caruso gần đây đã có cuộc trao đổi với người nhận huy chương vàng AIA và giải thưởng Prizker năm 2005 KTS Thom Mayne về những ngày đầu của sự nghiệp của ông và các trường phái thiết kế lớn, các dự án công cộng, và sự phát triển của công việc sau này. Thom nói về sự sáng tạo, chính trị, giáo dục … và về tiết lộ danh tiếng của mình như là “kẻ tồi tệ” (badboy) của kiến trúc.
Adrew Caruso : Nghề nghiệp chuyên môn của ông bắt đầu với những nguyên lý quy hoạch. Điều gì đã dẫn đến sự thay đổi sang kiến trúc và cuối cùng là sự hợp tác của ông với Jim Stafford?
Thom Mayne : Tôi bắt đầu làm việc tại cơ quan tái phát triển Pasadena làm nhà ở giá rẻ, và đó là nơi tôi đã gặp Jim [Stafford]. Khi ra khỏi Đại học Nam California (USC – University of Southern California), tôi không có hiểu biết gì về Mies, Khan hoặc Corbusier, chẳng hạ. USC rất mạnh mẽ trong việc chống lại lịch sử, thích nhìn về phía trước hơn là hòai cổ. Tôi về bản chất là ngây thơ.